Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014

286 - Thơ của Thầy ta ...

TRĂNG TÀN                                                                       TRÊN BẾN PHU VĂN LÂU

Trăng trãi lạnh lùng trên bến sông
Thuyền ai buông mái thả theo dòng
Ô hay ! Ai hát buồn non nước
Mà để thu phong thoảng lạnh lùng !

Sóng vỗ mạn thuyền sóng vỗ chân cầu
Đêm hòang thành vọng tiếng vó câu
Một  thời cung kiếm xa lăn lắc
Chỉ thấy lao xao cổ độ sầu

Trăng Tầm dương hay trăng Ngũ hồ
Trăng Giang châu hay trăng Cô tô
Mà trăng lai láng hàng lau lách
Cuộn tiếng nguyệt cầm trôi ngẩn ngơ

Trăng ly hương hay trăng ly tao
Mà đầu sông tiếng vạc kêu gào
Mây đùn đỉnh núi buồn hiu hắt
Làm cả trường giang bỗng nghen ngào

Công nương tóc rối đọng trăng vàng
Đã quá lâu rồi quên điểm trang
Ai đó quân vương mà son phấn
Thượng uyển trăng heo hắt cỏ vàng

Trăng vẫn nghìn năm trãi giữa trời
Đêm Phu Vân Lâu lặng lẽ trăng soi
Trăng tàn bến lạnh buồn man mác
Hồn bỗng trôi theo nước lạc lòai !

TRẦN HOAN TRINH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét