SINH HOẠT 2014 CỦA CHS6471

Loading...

Thứ Ba, ngày 24 tháng 3 năm 2015

313 - ẢNH NGÀY HỌP MẶT 22-3-2015 .

312 - HỌP MẶT 2015 ( Phần 2 ) của Trương văn Thông


2..-- Trước tình hình gia tăng đột biến về nhân sự , bạn Lê phú Kỳ đã gấp rút thông báo cho các nhân viên phục vụ tăng thêm số lượng thức ăn và thức uống nhưng phần lớn các bạn đều cho rằng việc ấy không cần thiết ...Điều quan trọng nhất đối với tất cả mọi người chính là khoảng không gian đang có ...không khí đang thở và ... những niềm vui ngời trong ánh mắt , những thân tình hiện trên nét mặt và những nỗi mừng còn sót lại hôm nay ...Tôi sẽ không kể nhiều về những cái cụng ly mời nhau trong buổi tiệc với từng người bạn cũ bởi vì tất cả những cái cụng ly ấy chỉ là cách biểu hiện nhẹ nhàng cho nỗi hân hoan mừng gặp lại nhau ...nhất là đối với những người bạn gần như lần đầu tiên gặp lại sau mấy chục năm vắng bặt tin nhau ..." Ồ thì ra mi vẫn còn ở đây ...ồ thì ra mình còn gặp lại nhau ..." Ồ thì ra những đợt sóng đời cuồng nộ vẫn chưa nhận chìm hết cái ký ức về một thời hoa niên thơ mộng ... Nhìn những cặp đôi , cặp ba các bạn ôm vai nhau kéo đến nhờ các bạn khác chụp hình ...tự nhiên tôi cao hứng bông đùa : " Lâu ngày không gặp , bữa nay thấy mấy đứa , đứa nào cũng lớn hết rồi ... ? " Dược , ngồi bên cạnh tôi cười đồng tình : " Ừ , lớn hết rồi ...Tôi tiếp : " và cũng hết lớn nữa ...nhưng chưa hề già ..." Hình như câu nói đùa của tôi đã khiến Dược chợt nhớ ra điều gì đó nên đứng bật dậy , bảo tôi : " Mi giữ dùm tau cái máy ảnh ... rồi phóng lên cầm lấy chiếc micro , đứng la lên giữa hội trường : " Tất cả chú ý ...tôi có ý kiến ...hôm nay chúng ta ngồi lại với nhau ở đây các bạn thấy có vui không ? " Dù có vẻ bất ngờ trước câu hỏi của Dược nhưng tất cả đều đồng thanh : " Vui " Dược lại hỏi tiếp : " Các bạn thấy chúng ta già chưa ? " Lại có hàng loạt tiếng trả lời pha lẫn tiếng cười : " Chưa ..." Tôi cũng ngạc nhiên theo dõi vì không hiểu ông bạn này định làm gì ...nhưng sự ngạc nhiên không kéo dài vì Dược hỏi tiếp : " Có phải chúng ta đến đây hôm nay là vì cái tình không các bạn ...? Moị người trả lời : " Phải ..." -- " Vậy thì đúng rồi , chính vì cái tình mà chúng ta đến với nhau hôm nay ...Trước đây tôi có đọc một bài thơ của ông bạn lớp C tôi tựa đề Thơ vui xuân Nhâm Thìn , trong đó có hai câu mà tôi tâm đắc nhất , tôi xin đọc cho các bạn nghe , bài thơ dài tôi không nhớ hết ...:
" Tình xưa chưa cạn chưa mòn ,
Sáu mươi mà vẫn ...vẫn còn thanh xuân " Đúng là tụi mình đều vẫn còn thanh xuân phải không các bạn ? Một tràng vỗ tay vang lên nhưng riêng tôi tôi lại cảm thấy buồn cười dù vẫn biết rằng đó là do hảo ý , thì ra ông bạn tôi vẫn muốn cố tình lăng xê lớp C và tôi ...Tôi cảm thấy điều ấy hoàn toàn không cần thiết ...Điều quan trọng nhất trong buổi họp mặt hôm nay đối với tôi không phải là để nói mà chính là ở chỗ lắng nghe ...và chính nhờ chỗ lắng nghe tôi mới biết rằng bên cạnh những nụ cười , những cái bắt tay thân thiết , những lần nâng ly của chúng tôi vẫn còn có nhiều điều chưa được nói ra mặc dù bạn Kỳ đã nhiều lần mời phát biểu . 


Những gì tôi ghi nhận được từ sau buổi họp mặt hôm nay không biết có phản ảnh hết suy nghĩ của các bạn ấy hay không nhưng theo tôi tất cả những ý kiến này đều mang tính xây dựng ...Và có thể đó sẽ là kinh nghiệm để chúng ta tổ chức kỳ họp mặt sang năm tốt hơn , vui hơn , đông hơn và có ý nghĩa hơn :
- Trước kỳ họp năm nay BTC không có cuộc họp để tham khảo ý kiến của các nhóm trưởng và những bạn có nhiệt tình .
-- Theo lời vài bạn cho biết có rất nhiều bạn muốn tham dự trong số đó có rất nhiều bạn nữ nhưng cảm thấy chương trình còn đơn điệu nên họ không muốn phải trở thành khán giả xem quý ông ngồi nhậu ...Họ sẵn sàng đóng góp giống như mọi người nhưng ít nhất phải có một việc làm gì đó có ý nghĩa chẳng hạn như nên mời thầy cô , nên có món quà nào đó dâng tặng thầy cô để chứng tỏ rằng chúng ta vẫn còn nhớ đến thầy cô vì đó chính là những biểu tượng sống động về quãng đời đã qua của chúng ta ...và nếu có thể cũng nên có những món quà nhỏ lưu niệm dành cho nhau trong mỗi kỳ họp mặt ...
--- Nên thu thập thêm thông tin về tất cả bạn bè còn sống hay đã mất với những chi tiết cụ thể hơn để có thể thông báo cho những bạn tham dự hoặc không có điều kiện tham dự biết rõ hơn về bạn mình ...
--- Về nội dung chương trình cần phải bàn bạc kỹ hơn để có những điều chỉnh cần thiết và kịp thời .

3.-- Chắc chắn rằng những điều tôi vừa liệt kê trên đây vẫn chưa nói hết những gì các bạn mình muốn nói ...Nhưng tôi cũng mong rằng các bạn mình đã thấu hiểu được điều kiện thực tế chúng ta đang có ...Dòng sống luôn luân chuyển đã khiến nhiều người trong chúng ta trôi dạt về nhiều phương trời hoặc cảnh đời khác biệt vì thế không bao giờ có chuyện mọi điều vẫn còn nguyên vẹn như xưa ...Đối với những bạn ở xa đã có những góp ý chân tình qua trung gian vài bạn như đã nói ở trên tôi hy vọng Ban liên lạc CHS nên đón nhận , soi rọi lại để trong kỳ họp mặt sau này chúng ta tổ chức tốt hơn , đẹp hơn ...Nếu nói rằng chúng ta đến với nhau vì một chút tình thì cũng chính vì chút tình mà các bạn âý đã lên tiếng nói ...Các bạn ấy cũng đang nghĩ đến chúng ta như chúng ta nghĩ đến các bạn ấy ...Riêng đối với các bạn đã đến tham dự kỳ họp mặt lần này , tôi cũng hy vọng rằng các bạn sẽ thẳng thắn góp ý trong những lần gặp tới ,,,bởi vì liệu rằng chúng ta sẽ còn gặp nhau bao nhiêu lần nữa trong đời ?

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 3 năm 2015

311 - Họp Mặt 2015 của Trương văn Thông


TƯỜNG THUẬT KHÔNG TRỰC TIẾP BUỔI HỌP MẶT LẦN THỨ 19 của CHSPCT6471 .
Mấy ngày vừa qua tôi cứ thấp tha thấp thỏm nhìn lên quyển lịch nên chẳng làm ăn gì được vì có cảm giác thời gian sao trôi chậm quá ...Nhiều lúc cứ muốn xé một lần hai ba tờ cho cái ngày ấy mau tới ...Cứ ngẫm nghĩ mà thấy ganh tị với quí vị phụ nữ ...Mỗi năm các bà các cố có đến 2 ngày vậy mà ngày Phụ nữ lúc nào cũng đến trước ngày của mình ...Mà thật ra có ai công nhận rằng ngày ấy là ngày của mình đâu , chẳng qua là do mấy cô bạn học cũ cô nào cũng bận bịu chồng con cháu chắt nên chẳng ai chịu tới dự họp mặt cựu học sinh vì thế tôi cứ tạm cho rằng ngày họp mặt CHSPCT hàng năm là ngày của cánh mày râu chúng tôi thôi ...Các bạn nữ nếu có phản đối thì cũng nên thông cảm vì thật lòng chúng tôi cũng không muốn thế ...
Để chuẩn bị cho sự kiện trọng đại này , tôi đã bắt đầu nuôi heo từ tháng 3 năm ngoái ...Vào dịp cuối năm dù nhu cầu tiêu thụ thịt tăng vọt nhưng tôi vẫn không nỡ xuất chuồng vì nghĩ rằng chuyện Tết nhất dù sao cũng còn có chương trình bình ổn giá , chứ chuyện họp mặt CHS thì bắt buộc mình phải tự lo liệu và chẳng có cơ dân nào trợ giá ...Mở ngoặc ở đây tôi nghĩ có lẽ cũng cần phải nói cho các bạn mừng rằng không biết có phải do tôi có tay nuôi hay là do sơn thần thổ địa phò hộ độ trì mà con heo tôi nuôi lớn nhanh như thổi ...Tôi không hề chích thuốc tăng trọng hay bơm nước gì cả mà kết quả cuối cùng cũng rất khả quan vì thế khi ông bạn Dược gọi điện cho tôi vào lúc 8 giờ 30 , bảo rằng 15 phút nữa sẽ xuống nhà tôi để cùng " phó hội " thì tôi đã hớn hở nhét vào túi một xấp giấy bạc thẳng tưng gồm mấy trăm ngàn tiền thẳng và một mớ tiền lẻ ...
Trước khi lên xe nổ máy tôi đã dặn các con tôi : " Mấy con tự lo liệu cơm nước và đem cơm cho má , ba đi dự họp mặt cựu học sinh , trưa không về " Và rồi không đợi chúng nó " biểu quyết " tôi đã vội tăng ga , nhắm hướng Di hòa Viên , à không , Thủy hoa Viên trực chỉ ....
1...Trước khi bắt đầu tường thuật không trực tiếp chi tiết buổi họp mặt CHSPCTĐN 6471 tôi thấy cũng cần phải nói rằng dù rất bận và hơi mệt sau khi về nhà nhưng tôi vẫn phải vội vã " lên khuôn " bài viết này vì sợ rằng nếu để đến ngày khác thì nó sẽ bị out of date vì thế nếu có chi tiết nào không vừa ý hoặc sai sót , xin các bạn vui lòng bỏ qua cho , tôi xin muôn vàn cảm tạ :
Trời thành phố mấy hôm nay khá dễ chịu , nhiệt độ luôn ở mức dưới 30 độ C mặc dù vẫn có nắng vì thế tôi thấy không cần phải mặc veston và thắt cà vạt nên có lẽ vì vậy mà khi nghe chuông điện thoại reo rồi giọng nói của Bình qua điện thoại báo tin rằng có thể bạn ấy sẽ không đến được vì phải về quê dự đám tang ông chú thì tôi bỗng cảm thấy hơi lạnh ...Năm ngoái bạn ấy cũng đã gọi cho tôi trong một tình huống tương tự như vậy . Cảm giác lạnh lẽo ấy ngày một tăng thêm khi tôi và Dược cùng bước vào cửa nhà hàng ...Trên chiếc bàn kê ở hành lang bên ngoài căn phòng mà chúng tôi đã chọn làm nơi sinh hoạt chỉ có Ân và Kỳ đang ngồi ghi ghi chép chép trên mấy tờ giấy A4 liệt kê danh sách ..Nhìn vào bên trong , dãy bàn dài được nối bằng những chiếc bàn ngắn trải khăn bàn đã được bày sẵn chén đũa và ly tách ...Tôi lo lắng hỏi Ân : " Sao hơn 9 giờ rồi mà chưa thấy ai vậy bạn ? "
Ân trả lời qua loa , có lẽ cũng để tự trấn an : " Ờ chắc các bạn đến trễ thôi . .." Rồi bạn ấy chìa cho tôi tờ giấy và một xấp danh sách ...Tôi cầm lấy và chưa kịp nói gì vì còn mải nhìn xuống chiếc hồ nhỏ giữa nhà hàng với những bông hoa súng trắng , hồng và tím nhạt , những cánh hoa thanh mảnh , xinh xắn gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc ...Bổng dưng có người vỗ vào lưng tôi .. .Tôi quay lại , mừng rỡ khi nhận ra TrầnThành ...Cái siết tay nồng ấm của Thành dường như đã xua tan mọi nỗi lo lắng trong tôi .Tôi nhủ thầm : " .. Có lẽ Ân nói đúng , anh em chỉ tới trễ thôi , ngay đến Thành , mấy năm nay không hề tham dự mà năm nay cũng đến vậy thì lo gì ..."
Bụng thì nghĩ vậy nhưng tôi vẫn đến đứng bên cửa sổ , nhìn ra phía đường 2/9 , tâm trạng có phần giống với tâm trạng mấy chục năm trước đây khi đứng đợi người yêu ...Và rồi ...hình như " lòng thành " của tôi đã thấu đến trời xanh nên chẳng mấy chốc từng khuôn mặt quen thuộc bắt đầu hiện ra ..." trên khung cửa căn nhà cuối phố , có vô số lý do nên chẳng khép bao giờ ..." nào là Tư , Thỏa , nào là Thọ , nào là Hiệu , Chiến , Khán ...rồi thì cái dáng cao cao của Hoàng Dục vai đeo chiếc máy ảnh kỹ thuật số trông như một phóng viên chuyên nghiệp ...Nhiều bạn khác thì xúm lại bên tấm pano lớn , căng ra , treo lên và thi nhau chụp hình ...Những nụ cười hồn nhiên đã phá tan mọi rào cản và khiến tất cả chúng tôi hiện nguyên hình thành những cậu học trò nhỏ vô tư , nghịch ngợm ...
Bốn mươi bốn năm ... Trong suy nghĩ tôi chợt vang lên tiếng kêu thảng thốt như thể vọng về từ quá khứ ...Bốn mươi bốn năm ? Thì đã sao ...Điều quan trọng nhất không phải là những con số ấy mà chính là ở chỗ những con số ấy nói lên điều gì ...Cũng như thời gian chúng tôi cùng học với nhau trong một mái trường đâu có bao lâu , đối với người nhiều nhất là bảy năm , người thì ba năm , người thì một năm thậm chí có người chỉ năm ba tháng ...nhiều người còn chưa biết mặt nhau và chưa thể gọi đúng tên nhau ...thế nhưng chỉ với chất keo CHSPCTĐN tất cả đã được gắn kết với nhau thành một khối đồng nhất ...Chúng tôi đã vui trong niềm vui chung và có thể cũng đã từng đau một nỗi đau chung dù không nói thành lời khi nhìn ngôi trường xưa đã đổ nát trước sức tàn phá khủng khiếp của thời gian ...
Khi bạn Phú Kỳ tuyên bố khai mạc cũng là lúc chúng tôi phải nối thêm bàn bởi vì số lượng các bạn về tham dự đã vượt quá dự kiến ...Nhiều bạn ở xa vẫn không ngại khó khăn để tìm về như bạn Hồ Hả , Nguyễn mạnh Hoàng từ Huế , bạn Bùi Mật ở Thăng Bình , bạn Trần quang Tuấn ở Phước Sơn và cả bạn Phạm Đoàn từ SG ...Con số chính xác đã ngang bằng với sĩ số của một lớp học trước đây ...( còn tiếp )

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 3 năm 2015

309 - GIẤY MỜI HỌP MẶT NĂM 2015 .




# Các bạn nhận được tin này có thể thông báo cho các bạn khác cùng biết trong lúc chờ nhận Giấy Mời được chuyển đến cho một số bạn ít gặp ( Một số nhóm trưởng báo rằng sẽ thông báo bằng tin nhắn hay gọi điện thoại thêm cho một số bạn hay gặp nhau ) . Mong các bạn thông cảm cho các nhóm trưởng .

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 2 năm 2015

307 - TIN MỪNG số 6 , TIỆC CƯỚI CON GÁI CỦA N.V.GIA


Tiệc cưới con gái BẢO TRÂM của NGUYỄN VĂN GIA đã được tổ chứ vào lúc 12 Giờ ngày 8-2-2015 tại Nhà hàng Tiệc cưới FOR-U .










































































Thứ Sáu, ngày 23 tháng 1 năm 2015

306 - Thơ của Thầy

BÀI CA CỦA THẰNG DU TỬ

Uống hết chai này rồi ta đi!
Uống cạn ly này rồi ta về!
Mưa giăng mưa giăng chiều đô thị
Lối ta về mù mịt mưa che
Đã từ lâu chẳng bạn chẳng bè
Viễn xứ tha phương không người thân thuộc
Quán rượu là nhà tối ngày say khướt
Đem cho không tất cả cuộc đời
Chẳng biết mình buồn hay mình đang vui
Chẳng biết mình đi hay mình đã đến
Khi hét rất to
Khi câm như hến
Xài rất sang rồi nhịn đói cả ngày
Xem bạc tiền  một cái vẫy tay
Coi quyền thế nụ cười nửa miệng
Đã có một thời tan hoang vốn liếng
Nên hôm nay chẳng muốn  đèo bòng
Mệt quá rồi ngày tháng long đong!

Uống hết chai này rồi ta đi!
Uống cạn ly này rồi ta về!
Ai đó lên voi
Ai kia xuống chó
Ai tưng bừng tấp nập ngựa xe
Ta cả cười ha hả hi hi
Cuộc thế thăng trầm nay thịnh mai suy
Buổi sáng anh hùng
Buổi chiều gian tặc
Cờ một thuở đến tay chẳng phất
Tiếc làm chi tài chuyển núi lay trời!
Gươm đã cùn, kiếm gãy, tên rơi
Thì mong cuộc phong vân chi nữa
Dẫu hành khất
Hay đế vương vua chúa
Cũng phù du như một giọt sương tan
Trần gian này khi tụ khi tan
Thế sự nọ khi hưng khi phế
Cạn một chén rồi nằm nghe dâu bể
Xong  một ly rồi ngẫm nghĩ chuyện đời
Ta còn đây thế là đủ lắm rồi
Cứ tà tà
Nhìn  thiên hạ khóc cười

Uống nốt chai này rồi ta đi
Uống cạn ly này rồi ta về
Thất thểu sơn cùng
Thênh thang thuỷ tận
Mặc phố phường kẻ tỉnh người mê!!!

TRẦN HOAN TRINH